Giỏ hàng
Có ai thấu hiểu cho nỗi lòng của người làm mẹ?

Có ai thấu hiểu cho nỗi lòng của người làm mẹ?

Ngày: 09-04-2018 đăng bởi:

Cũng như bao người mẹ khác, tôi ăn là vì con nên thân hình ngày một “béo tốt”. Thế nhưng, thay vì dành sự trân trọng cho kẻ làm mẹ thì không ít người xì xầm, dè bỉu người mập như tôi. Khốn khổ, thất vọng vì giảm cân biết bao lần thất bại, nhưng rồi may mắn cũng mỉm cười với tôi...

Tôi tên Đặng Huỳnh Như (30 tuổi, TPHCM) hiện là nhân viên văn phòng của một công ty máy tính. Lúc chưa mang thai tôi chỉ có 43kg, vậy mà khi mang thai rồi sinh con tôi chạm mốc 68kg, thật sự rất kinh khủng. 

 

 

Sinh con, người mẹ phải chấp nhận thân hình béo ú của mình.

 

Tôi chắc rằng có rất nhiều mẹ cũng suy nghĩ rằng mình phải ăn thật nhiều để con khỏe. Vâng, đúng thế, tôi ăn nhiều vô số kể, ăn ngày đêm, cân nặng vì thế mà cũng tăng nhanh chóng. Đến lúc con đã 1 tuổi, cân nặng vẫn không có dấu hiệu thụt lùi. Cứ nghĩ ăn cho con nhưng thực chất chỉ có mình tôi tăng cân, còn con trai thì cứ bé tí. 

 

Được chồng và gia đình chồng yêu thương nên tôi quên mất rằng bản thân cần đẹp, tôi cứ ăn ăn và ăn. Không ngó ngàng gì đến bản thân mình, tay, chân, bụng các vết rạn ngày một lớn và sạm màu hơn, da mặt thì căng phính bóng dầu, trông tôi đúng là không khác gì 1 con lợn. Đừng nói là những bộ vest thanh lịch đi làm, mà ngay cả những bộ đồ mặc ở nhà cũng chậc, hết thảy quần áo tôi đều phải đặt may lại hết, điều mà trước giờ tôi chưa bao giờ làm mà cũng không hề nghĩ đến việc có 1 ngày mình sẽ làm. 

 

Ở nhà anh chồng không nói gì, nhưng đến công ty thì khác. Tôi nhớ như in ngày hôm đó, bác bảo vệ hỏi tôi:
     - Như mày có còn cho con bú không hay đang bầu đứa khác đấy?”, tôi sững sờ với câu hỏi ấy.
     - Dạ không bác ạ!
     - Ồ, cái bụng mày to thế kia, không còn cho con bú mà vẫn béo tốt nhỉ?

 

Tôi cười nhẹ đáp với bác rồi bước vào công ty, cảm giác tổn thương kinh khủng. Nếu trước đó 3 tháng thì tôi còn lý do là vẫn còn cho con bú thì cũng không cảm thấy cảm giác tồi tệ như thế này. Đấy vẫn chưa hết, đồng nghiệp cũng không ít người trêu chọc tôi, thậm chí họ còn đổi tên “Như Béo” cho tôi nữa.

 

Cứ mỗi khi xem cái gì có liên quan đến “sự mập” thì lại réo tên tôi ra “Như, mày nè phải không?”, “Như, mày đi đâu mà người ta gắn bảng bán heo nái thế này?”,...đại loại như thế. Những lời trêu ghẹo như thế, chọc vui có, ác ý có nhưng họ đâu biết rằng tôi đã nổ lực giảm cân như thế nào, họ đâu biết tôi tổn thương thế nào. 

 

 

Luôn bị chọc ghẹo, chê cười vì quá béo.

 

Mang tâm trạng không vui về nhà, cứ tưởng như thế là được yên thân, nào ngờ...vừa bước vào nhà thì ngoài cửa có người bấm chuông, ra mở cửa thì tôi gặp 1 cô gái đẹp: 
     - Con chào bác! Có anh Tân (chồng tôi) ở nhà không bác?


“Bác” ư? Trông tôi già đến thế sao? Cứ như sét đánh ngang tai, tôi cố trấn tĩnh mình đáp lại: 
     - Tân chưa về cô ơi! À cô là...
     - Dạ, con là đồng nghiệp của anh Tân, con tới để đưa giúp 1 số tài liệu cho anh ấy, bác nhận giúp con nhé. 

 

Đưa tay lấy số tài liệu từ cô gái mà tôi gần như không đứng vững được, đầu óc cứ quay cuồng ám ảnh mãi “già, xấu và béo phì”. Đóng cửa, bước vào nhà, tôi khóc òa lên như 1 đứa trẻ. 

 

Vì sao lại như thế? Đâu ai biết rằng tôi đã áp dụng mọi cách để giảm cân, nào là tập thể dục đều đặn, chỉ toàn ăn rau luộc, uống giấm, rồi uống không ít thuốc giảm cân khiến cứ ngồi mãi trong nhà vệ sinh, mệt lã người vì mất nhiều nước. Vì sao cân nặng vẫn không giảm đi tí nào? Vì sao chứ? 

 

Mẹ chồng và em gái chồng đi ngoài về thấy tôi khóc thì lo lắng hỏi. Như tìm được nơi đáng tin trút bầu tâm sự, tôi vừa kể vừa khóc mếu máo. 2 người cứ an ủi tôi mãi đến một lúc sau tôi mới dứt được “trận mưa rào” ấy, em chồng bảo tôi thử uống Beauty Lady của Mỹ đi, vì trong công ty em ấy rất nhiều người giảm cân thành công rồi. Vì sử dụng nhiều loại thuốc giảm cân rồi nên tôi rất e ngại nhưng vẫn cố cho mình thêm một hy vọng nữa. 

 

 

Beauty Lady giúp tôi lấy lại vóc dáng sau sinh.

 

Sử dụng mà bụng dạ hồi hộp lắm vì sợ mệt như bao lần. Nhưng không, lần này tôi không hề mệt mỏi chóng mặt gì hết, mọi sinh hoạt đều diễn ra bình thường. Chồng tôi khi biết chuyện tôi buồn như thế cũng hết lòng động viên tôi, anh nói với anh mập hay ốm không quan trọng, miễn tôi khỏe mạnh vui vẻ là được, nhưng là vợ, tôi muốn chồng mình hãnh viện vì vợ. 

 

Ngoài việc uống thực phẩm chức năng Beauty Lady, tôi còn kết hợp tập thể dục và có các bữa ăn lành mạnh với nhiều rau xanh, trái cây, ít tinh bột. Thật vui khi từ lúc giảm cân cả nhà cùng nhau tập thể dục, cùng nhau nấu những bũa ăn thật ngon, trong gian nhà chúng tôi luôn tràn ngập tiếng cười. 

 

Tháng đầu tiên với Beauty Lady, tôi giảm được 5kg, lấy đó làm động lực tôi tiếp tục dùng. Giờ đây, tôi chỉ còn 50kg, thân hình không chỉ thon gọn mà còn săn chắc, làn da trắng mịn hẳn ra, thấy vợ ốm và đẹp ra hẳn, chồng dắt tôi đi sắm đồ đẹp và thường dắt vợ đi tiệc tùng hay chỉ đơn giản vợ chồng trốn con đi chơi thôi. Cuộc đời tôi như bước sang chương mới thật tươi sáng. 

 

 

Như trước và sau khi giảm cân thành công. (Ảnh do nhân vật tự cung cấp).

 

Tự tin diện những bộ vest, váy công sở, đồng nghiệp vừa bất ngờ vừa khen ngợi tôi, chẳng còn một ai trêu tôi “Như Béo” nữa. Câu chuyện của tôi cũng đã truyền cảm hứng và động lực cho rất nhiều người bạn, người mẹ khác giảm cân, mình giảm cân cho cho mình khỏe hơn đẹp hơn chứ không phải cho ai khác, nhớ nhé! 

 

Cảm ơn cô em chồng dễ thương, cảm ơn TPCN Beauty Lady mà giờ đây tôi có cuộc sống thật tươi đẹp!  

 

(Theo Đặng Huỳnh Như).